Trang chủ Gia sư môn gia sư dạy lý   Ánh mắt Hàn Khải rời khỏi mành mành máy

gia sư dạy lý   Ánh mắt Hàn Khải rời khỏi mành mành máy

gia sư dạy lý   Ánh mắt Hàn Khải rời khỏi mành mành máy tính , chú tâm ngắm nhìn sườn mặt của Thầy Âu Dương Duệ , ánh mắt cậu vẫn đen nháy như ngày nào , nhưng không như trước không lo âu , thuần khiết mà như lắng đọng càng nhiều cảm xúc không đơn giản khó tả , khiến Thầy chẳng thể nhìn thấu ,


gia sư dạy lýgia sư dạy lý  
Ánh mắt Hàn Khải rời khỏi mành mành máy tính , chú tâm ngắm nhìn sườn mặt của Thầy Âu Dương Duệ , ánh mắt cậu vẫn đen nháy như ngày nào , nhưng không như trước không lo âu , thuần khiết mà như lắng đọng càng nhiều cảm xúc không đơn giản khó tả , khiến Thầy chẳng thể nhìn thấu , lại càng thêm đau lòng. 
Âu Dương , tôi biết , học trò rất khó vượt qua cửa khẩu này , thành thử tôi cùng học trò , cho dù là học trò gặp phải có nhiều trở ngại hoặc thiếu thốn gì , chúng ta sẽ cùng nhau đối diện , học trò không đơn chiếc , biết chứ? 
Thầy Âu Dương Duệ không cho là đúng , nhếch miệng cười , cậu cứng răn đáp trả: học trò hẳn nhiên không đơn chiếc gia sư toán lý hóa cấp 2 rồi , học trò có cha , có mẹ , có các Thầy , … Thầy hai học trò ngay cả quần áo khi làm việc cũng chưa kịp thay liền lên tàu bay trở về , sau thời gian ấy lập khắc đến thăm học sinh , ngày mai ba mẹ học sinh cũng sẽ tới , thầy thuốc nói , bệnh về mặt tâm lý phải có sự giúp rập của người thân mới có thể nhThầy chóng hồi phục. Học sinh nghĩ , việc này không thèm Thầy phải quan tâm. 
Hàn Khải nhìn cậu chăm chắm , sự thâm tình trong ánh mắt của Thầy làm cậu phải lánh né , ngang bướng chăng khứng nhìn Thầy. 
Thật lâu sau , Hàn Khải mới hít sâu một hơi , nhỏ giọng khuyên: Tiểu Duệ , đừng như thế , học sinh tòng lai chưa hề cất giấu tôi bất luận điều gì , tôi hy vọng lần này cũng không ngoại lệ. 
Đừng kêu tôi là Tiểu Duệ! Chỉ có người thân của tôi mới có quyền kêu như thế! Âu Dương bỗng dưng căng cứng toàn thân: thầy giáo trưởng Ngành , Thầy rốt cuộc đang muốn làm gì đây? Thầy định ép tôi nhận bây giờ tôi đang rất thống khổ , cấm cảu sao? Tôi cảm thấy thật khó hiểu , đúng là tôi bịt rất nghiêm trọng , nhưng như thế thì có nghĩ lý gì chứ? không lẽ ngày nào tôi cũng phải gào khóc bi thảm , đòi chết đòi sống thì mới giống như trong tưởng tượng của Thầy? Thầy còn đòi ở lại qua đêm chăm sóc tôi , lẽ nào Thầy sợ tôi tự sát!? Tôi – Thầy Âu Dương Duệ ở trong mắt Thầy là một gia sư lý 12 kẻ nhung nhúc như vậy? Là một tên hèn nhát như vậy? 
Hàn Khải im lặng nghe cậu gầm lên xong mới mở miệng lên tiếng: Không phải , tôi chỉ muốn có xác xuất ở lại đây để chăm sóc cho Học sinh. 
Thầy Âu Dương Duệ gượng cười: Tôi không để ý người chăm sóc. 
Được , học trò không để ý , chỉ là tôi muốn ở lại đây , cùng học trò. Hàn Khải đưa tay lấy hạt táo trong tay cậu ra , thuận tiện lấy khăn lau tay cho cậu: Nếu không tôi sẽ lo âu , còn về lý do , học trò luôn biết. 
Thầy Âu Dương Duệ tức thời trầm tư mặc tưởng , cậu ngửa đầu nhìn trần nhà ,

gia sư lý 12 ánh mắt khôn xiết không đơn giản , cậu cắm chặt

môi dưới , trong phòng chỉ còn nghe thấy những thThầy âm hơi rè rất nhỏ phát ra từ máy tính và tiếng lạch cạch khi Thầy không hẹn mà có gõ keyboard , có khi Thầy sẽ ngẩng đầu liếc mắt nhìn về phía Thầy Âu Dương Duệ , sau khi chính xác cậu vẫn thông thường thì mới tiếp tục làm việc. 
Mười giờ , y tá vào phòng nhắc nhỏm Thầy Âu Dương Duệ uống thuốc và ngơi nghỉ , Hàn Khải rót ly nước , đỡ Thầy Âu Dương Duệ ngồi dậy uống thuốc , đèn vừa tắt , cậu bỗng nhiên nói bằng một gia sư vật lý 12 giọng lạnh băng: Thầy ngồi cạnh đây , tôi không ngủ được. 
Vậy tôi ngồi trong góc phòng , sẽ không phiền nhiễu đến Học sinh. 
Vậy cũng không được! Trong phòng có người , tôi sẽ khó ngủ. Thầy Âu Dương Duệ Hầu như nóng nảy nói: Thầy vẫn nên đi về đi. 
Hàn Khải cười cười , thuận tay kéo lại góc chăn cho cậu: Được , tôi ra ngoài hiên ngồi. Ánh mắt đen nháy của cậu hung dữ trừ
Các bài viết liên quan mới nhất
Các bài viết liên quan cũ hơn