Trang chủ Gia sư môn gia sư dạy toán lớp 10 Bà lấy khắn tay ra lau , vừa ngảng

gia sư dạy toán lớp 10 Bà lấy khắn tay ra lau , vừa ngảng

gia sư dạy toán lớp 10 Bà lấy khắn tay ra lau , vừa ngảng đầu đã thấy Học sinh Khác đang nhìn mình , bèn cười giải thích: “Đang bị cảm , ngại quá.” “Là cảm lạnh à?” Ông bưng một cốc trà nóng đặt xuống trước mặt bà , “Bà chẳng biết lo sức khỏe gì cả.” Bà Lý đái đường nhấc nắp cốc lên , nhìn là


gia sư dạy toán lớp 10gia sư dạy toán lớp 10 Bà lấy khắn tay ra lau , vừa ngảng đầu đã thấy Học sinh Khác đang nhìn mình , bèn cười giải thích: “Đang bị cảm , ngại quá.”

“Là cảm lạnh à?” Ông bưng một cốc trà nóng đặt xuống trước mặt bà , “Bà chẳng biết lo sức khỏe gì cả.”

Bà Lý đái đường nhấc nắp cốc lên , nhìn là trà chìm chìm nổi nổi trong cốc , nói: “Có lo lắng nữa thì cũng vẫn là cái thân tàn này thôi , huống chi ông trời cũng ưu ái tôi , mắc lắm bệnh thế nhưng vẫn sống được điến tận bây giờ.”

“Nói gì thế hả?”

Thấy ánh mắt không tán thành của ông , bà Lý đái đường cũng chẳng e sợ.

Học sinh Khác vốn có một khuôn mặt nghiêm nghị , quá nửa đời chinh chiến nơi sa trường khiến con người ông luôn tỏa tìm gia sư toán tại hà nội ra khí thế sát phat quyết đoán , gia chi dĩ rồi đây ông lại giữ chức vụ cao trong quân đội , rất hiếm có ai không e ngại ông. Cũng chính bởi thế , dồi dào người khi nói chuyện cùng ông nhưng không dám nhìn vào mắt ông. Quá mẫn nhuệ , như thể chỉ một loáng đối mặt cũng Có thể ông nhìn thấu hết thảy tâm tình của họ. Thế nên bà Lý đái đường thấy mình rất kỳ lạ. Cơ hồ từ buổi tiếp kiến hàng đầu , bà đã không sợ ông rồi , thậm chí còn nói chuyện với ông mà chẳng hề nể nang. Chắc vì không biết nên không sợ , khi đó , bà còn không biết ông là một nhân vật như thế. Dễ thường , bà biết thì sẽ tốt hơn …

“Sao không nói gì?”

Một câu này kéo bà Lý đái tháo đường ra khỏi dòng nghĩ suy , đôi mắt bà cũng dần sáng lên , chán chứa ý cười hiền hòa: “Tôi nói thật đấy , ông phải biết cảm ơn ông trời thì ông trời mới thương chứ?”

Học sinh Khác mỉm cười , cũng ngồi xuống đối diện với bà , không tranh cãi nữa. Ánh mắt dừng trên chân bà , ông nói: “Mấy hôm trước tôi có tới thịt thà A thăm bà , nhưng khi ấy bà đang nằm viện …”

“Tôi nghe Từ Mạc Tu kể rồi. Thực tình cũng chẳng phải bệnh tật gớm ghê gì đâu , không nằm viện cũng chẳng sao , chỉ là Mạc Tu ông ấy cứ nhất quyết …”

“Nếu không có gì ghê gớm sao bà lại từ chối gặp tôi?”

Ông ở đó đợi chừng ba bốn hôm , thế mà bà vẫn không gia sư dạy toán lớp 7 chịu gặp mặt.

Bà Lý tiểu đường sững người: “Đó nguyên do là vì bô dạng ốm yếu của tôi trông rất khó coi , nên mỗi lần bắt đầu sinh bệnh tôi không gặp người ngoài.”

Người ngoài.

Học sinh Khác lẳng lặng nghiềm ngẫm hai từ này , chỉ thấy ngụm trà trong miệng ngày một đắng ngắt.

Hai người im lặng một lúc , như thể ý thức được mình đã lỡ lời khiến ông không vui , và Lý tiểu đường đình huỳnh mỉm cười: “Lần này tôi đến không phải để ôn chuyện , mà tôi có việc muốn bàn với ông.”

Học sinh Khác ừ , hỏi lại: “Bàn xong về luôn à?”

“Sao thế được.” Bà nói , “Ông thấy tôi đã bảo Từ Mạc Tu đi thu dọn

gia sư dạy toán lớp 7 căn nhà cũ của chị tôi rồi , thành thử lần

này tôi sẽ ở đây chơi ít hôm.”

“Nếu bà tới để nói hộ não tam thì tôi thấy đời này bà cũng không về được thịt thà A đâu.” Học sinh Khác chế nhạo bà: “Tôi sẽ không đồng ý.”

“Nếu như vậy thật thì chuyên này cũng dễ xử lí thôi.”

“Ồ? tức là sao?” Ông nhing bà với vẻ hứng thú.

Bà Lý tiểu đường điềm nhiên nhìn ông , không hề né tránh: “Thế thì tôi sẽ về để sẵn đồ cười cho Học sinh lớp chuyên toán càng sớm càng tốt , tổ chức lễ cưới ngay tại thịt thà A.”

“Hồ đồ!” ông cụ giận quá hóa cười.

“Tôi gia sư toán lớp 10 cũng chẳng muốn hồ đò đâu , thành thử giờ ông có xác xuất ngồi bàn chuyện đàng hoàng với tôi không hả?”

Học sinh Khác vuốt nương tay vịn ghế , im lặng hồi lâu rồi mới nói: “Con bé chưa đến tuổi trưởng thành qá , làm sao quán xuyến việc nhà cho lão tam được?”

Bà Lý tiểu đường không khỏi bật cười: “Hành Chi như thế mà còn cần người khác quán xuyến việc nhà cho nó nữa

Các bài viết liên quan mới nhất
Các bài viết liên quan cũ hơn