Trang chủ Gia sư môn gia sư lý 12   Thầy sẽ từ từ nói cho học sinh biết

gia sư lý 12   Thầy sẽ từ từ nói cho học sinh biết

gia sư lý 12   Thầy sẽ từ từ nói cho học sinh biết , nhất định sẽ ở bên cạnh học sinh cùng học sinh , thời điểm gieo neo nhất chúng tôi sẽ cùng nhau vượt qua , chỉ có như vậy , học sinh mới tin tưởng phú cho hình thể của Thầy đối với học sinh phải không? Nếu không phải tối đó Thầy nhất thời ng


gia sư lý 12gia sư lý 12  
Thầy sẽ từ từ nói cho học sinh biết , nhất định sẽ ở bên cạnh học sinh cùng học sinh , thời điểm gieo neo nhất chúng tôi sẽ cùng nhau vượt qua , chỉ có như vậy , học sinh mới tin tưởng phú cho hình thể của Thầy đối với học sinh phải không? Nếu không phải tối đó Thầy nhất thời ngu si , ở trong tình cảnh đó nói những lời sai lầm , nếu vậy , Thầy sẽ dùng mai sau của chính mình để bồi hoàn cho học sinh , như vậy , có khả năng chứ? 
Ánh mắt đen láy của Thầy Âu Dương Duệ mở to , nhìn Thầy không nháy mắt , một lúc sau , cậu phì cười: Đội trưởng , Thầy mần răng vậy? Về già rồi học sinh cũng sẽ ngồi xe lăn thôi mà , gia sư môn lý Thầy làm gì mà trưng ra vẻ mặt thương đau đó , người dưng không biết còn tưởng Thầy sắp đậy nắp thọ đường cho học sinh nữa kìa. 
Tôi không cố ý đó… học sinh nói bậy cái gì thế hả?! Hàn Khải giật mình ấp úng , Thầy Âu Dương Duệ mới vừa nói cái gì chứ? không lẽ học sinh ấy đã biết… 
Gãy xương sống , dẫn đến liệt chi dưới. Thầy Âu Dương Duệ lãnh đạm nói , giống như đang nói bệnh tình của một ai khác: học sinh là bệnh nhân , học sinh có quyền biết tình trạng của mình , sáng hôm sớm nay lúc thầy thuốc thẩm tra , học sinh đã hỏi qua rồi , trước khi làm cảnh sát , học sinh cũng nghĩ tới việc chọn nghề thầy thuốc , đã từng dự thính vài lớp y dược , những từng chuyên ngành học sinh nghe vẫn có thể hiểu mà không thèm giải thích. 
Không phải , Âu Dương , học sinh nghe tôi nói đã… Lần hàng đầu Hàn Khải cảm thấy chật vật đến vậy , Thầy cúi đầu , Nhìn nghiêng vào mắt Thầy Âu Dương Duệ. 
liên hệ tới tế bào tâm thần thì y học bây giờ chưa có cách để điều trị , nói một cách lạc quan là học sinh vẫn có một phần vạn khả năng Cứu vãn , nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể chống gậy đi lại , không bao giờ… Chỉ chung các sinh vật mạnh được nữa , à , nói lẽ ra là chạy bộ còn không được nữa là. Thầy Âu Dương Duệ nói một cách thật thiên nhiên , nhưng dưới chăn tay cậu đã nắm chặt thành đấm , gia sư vật lý hà nội móng tay cấu thật sâu vào lòng bàn tay , nhưng cậu vẫn không cảm thấy đau đớn chút nào , trái lại , nụ cười trên mặt sâu hơn vài phần: XHọc sinh nào , đội trưởng , học sinh còn rất nghiêm chỉnh nghe thầy thuốc nói hết , tình huống cơ bản Ấy là như vậy. 
Hàn Khải ngồi xuống bên giường , trầm thấp nói: Về Bắt đầu làm ngày bữa qua , học sinh không có gì muốn nói với tôi sao? 
Đội trưởng , Thầy đúng là độc ác mà , học sinh vừa mới tỉnh lại đó , Thầy cứ như vậy lập khắc bắt học sinh thông cáo sao? 
học sinh biết là tôi không phải hỏi cái này. 
Vậy là cái

gia sư vật lý hà nội gì? Thầy Âu Dương Duệ nhếch miệng: mặc kệ là việc

gì , cho học sinh hai ngày để bình phục đã được không? hiện tại tác dụng của thuốc mê vừa chấm dứt , học sinh còn bị ảnh hưởng đó. 
Hàn Khải nhìn thoáng qua đôi môi khô khốc của cậu , từ hộc tủ bên cạnh lấy qua một ly nước , cẩn thận dùng một ít bông mềm chấm nhẹ , muốn thoa lên môi cậu để cậu cảm thấy khá hơn , thế nhưng lại bị Thầy Âu Dương Duệ nghiêng đầu né tránh: Y
Các bài viết liên quan mới nhất
Các bài viết liên quan cũ hơn