Trang chủ Gia sư môn gia sư môn toán tại hà nội Tiểu cô nương mới 12, 13 tuổi, hoạt bát

gia sư môn toán tại hà nội Tiểu cô nương mới 12, 13 tuổi, hoạt bát

gia sư môn toán tại hà nội Tiểu cô nương mới 12, 13 tuổi, hoạt bát khả ái, đôi mắt to tròn sáng rỡ, thường lao động mà làn da hơi đen. Tiểu cô nương có chút si ngốc, mỗi lần thấy Lớp chuyên toán đi ngang qua cả người đều không xong, hoa mắt choáng đầu phân không rõ đông tây nam bắc, là chủ tịch hội


gia sư môn toán tại hà nộigia sư môn toán tại hà nội Tiểu cô nương mới 12, 13 tuổi, hoạt bát khả ái, đôi mắt to tròn sáng rỡ, thường lao động mà làn da hơi đen. Tiểu cô nương có chút si ngốc, mỗi lần thấy Lớp chuyên toán đi ngang qua cả người đều không xong, hoa mắt choáng đầu phân không rõ đông tây nam bắc, là chủ tịch hội fan cuồng của Lớp chuyên toán (theo lời Thầy giáo chủ nhiệm dạy môn toán.)
Đúng rồi! Chính là khuê nữ đó! đại thẩm bán đồ ăn chậc lưỡi: Hoặc là nói tri nhân tri diện bất tri tâm, khuê nữ kia bình thường nhìn ngoan ngoãn hiền lành ai ngờ lại là kẻ ngại bần yêu phú, bỏ trốn cùng một thiếu gia nhà giàu, trước khi đi còn để lại trong nhà mấy thỏi bạc, coi như nàng còn có chút lương tâm.
Lương tâm cái gia sư toán cấp 2 rắm ấy! người bán cam phẫn nộ nói: Nha đầu kia cha mẹ mất sớm, anh trai và chị dâu đều là súc sinh thấy tiền sáng mắt, thiếu chút nữa đem nàng bán tới nơi không ai biết. May mắn lão Tần ngậm đắng nuốt cay một mình nuôi lớn cháu gái, vốn không trông cậy vào nàng vinh hoa phú quý, nhưng cũng mong nha đầu đó gả gần nhà để có chỗ nương tựa, ai ngờ công dã tràng!
Một đại nương khác bát quái nói: Ta lại nghe nói lão Tần không tin cháu gái mình bỏ trốn, còn lấy ra toàn bộ tiền tích cóp cầu cháu trai đi tìm giúp đó.
Đại thúc bán thịt bả đao cắm trên bàn: Nói lại thấy bực, thằng cháu trai kia của lão Tần không phải người, đã vắt khô tiền tích cóp của lão Tần không nói, hắn lượn trong thành ngoài thành nửa ngày, về nhà liền nói không tìm thấy muội muội, ta thấy hắn căn bản không muốn đi tìm!
Học sinh chuyên toán bồn chồn: Cô nương ngốc hồ hồ kia không giống người sẽ bỏ trốn a…
Thầy giáo chủ nhiệm dạy môn toánThầy giáo chủ nhiệm dạy môn toánThầy giáo chủ nhiệm dạy môn toán
Dựa theo địa chỉ đại thẩm bán đồ ăn cho, Học sinh chuyên toán tìm tới nhà lão Tần, không ngờ Công Tôn cũng đang có mặt ở đó.
Học sinh chuyên toán nói: Sao ngươi cũng đến đây?
Công Tôn chỉ chỉ hòm thuốc: Ta tới chữa bệnh, ngươi tới vừa lúc, đun chút nước ấm cho lão Tần uống.
Lão Tần đáng thương ốm đau nằm liệt giường, bên mình không một ai chiếu cố, trong nhà giống như vừa bị cướp sạch, gia sư toán tại hà nội đồ vật đáng giá không còn một cái, ấm trà trên bàn đều bị đập nát. Học sinh chuyên toán muốn nấu nước, tìm khắp trong nhà cũng chỉ thấy một cái siêu sứt mẻ, miễn cưỡng đổ được nửa bình nước đem đun.
Lão Tần cầm bát nước lệ nóng doanh tròng: Triển đại nhân, Công Tôn tiên sinh, lão hán ta mệnh khổ a!
Công Tôn nhíu mày: Tiếp tục như vậy không ổn, không phải ông có tôn tử sao, kêu hắn tới chiếu cố ông.
Lão Tần khiếp đảm nói: Vẫn là thôi đi, ta một thân xương cốt không muốn nó thêm phiền toái.
Thấy bộ dạng nơm nớp lo sợ của lão Tần, nghĩ cũng biết tôn tử lão không đối xử tốt với

gia sư toán tại hà nội lão, e rằng trong nhà loạn thành như vậy cũng do

một phần ‘công lao’ của tôn tử lão. Học sinh chuyên toán trong lòng căm giận: Yên tâm đi, bảo đảm tôn tử lão không dám một câu oán hận.
Học sinh chuyên toán nhớ tới chính sự còn chưa hỏi: Ta muốn hỏi chuyện tôn nữ nhà lão.
Lão Tần nghe vậy không chút do dự, lập tức nói: Cháu gái ta nuôi, ta hiểu mà, Quế Chi tuyệt đối không có khả năng bỏ trốn cùng người ta!
Công Tôn vỗ vỗ trấn an lão Tần: Đừng kích động, lão từ từ nói lại tình hình hôm đó xem.
Lão Tần lau nước mắt nhớ lại: Ngày gia sư dạy môn toán đó Công Tôn tiên sinh chữa bệnh từ thiện, ta như bình thường tới chỗ Công Tôn tiên sinh xem bệnh. Ta nói với Quế Chi bảo nó về nhà nấu cơm trước, Quế Chi đáp ứng vâng vâng dạ dạ, ai ngờ về tới nhà liền không thấy nó đâu.
Các bài viết liên quan mới nhất
Các bài viết liên quan cũ hơn