Trang chủ Gia sư môn gia sư môn vật lý Thầy Âu Dương Duệ Tất cả luôn nở nụ

gia sư môn vật lý Thầy Âu Dương Duệ Tất cả luôn nở nụ

gia sư môn vật lý Thầy Âu Dương Duệ Tất cả luôn nở nụ cười: Trước kia chẳng lẽ tôi chưa từng nói lời cám ơn với Thầy sao?  Hàn Khải thở dài , đứng thẳng dậy: học sinh có nói , nhưng không phải thế này.  Ánh mắt Thầy Âu Dương Duệ nhìn chăm chắm vào hai cánh tay đang cầm máy chơi game của


gia sư môn vật lýgia sư môn vật lý Thầy Âu Dương Duệ Tất cả luôn nở nụ cười: Trước kia chẳng lẽ tôi chưa từng nói lời cám ơn với Thầy sao? 
Hàn Khải thở dài , đứng thẳng dậy: học sinh có nói , nhưng không phải thế này. 
Ánh mắt Thầy Âu Dương Duệ nhìn chăm chắm vào hai cánh tay đang cầm máy chơi game của mình , cười nói: Có cái gì khác đâu , thầy giáo trưởng Ngành nói chuyện Bậc nho sĩ tài giỏi quá , tôi không hiểu được. 
Buổi tối tôi lại đến. 
Không cần! Lần này Thầy Âu Dương Duệ chối từ càng thêm dứt khoát: Thầy cần gì phải như thế! thầy giáo trưởng Ngành , an nói tôi có gánh nặng về tâm lý , nhưng tôi thấy dễ thường gánh nặng của Thầy còn nặng hơn tôi nữa! Thầy làm vậy để chứng minh điều tìm gia sư môn lý gì chứ? Chứng minh việc tôi bịt là do Thầy sao? Thật chẳng có nghĩa lí gì , đây là một việc ngoài ý muốn! Mặc cho là ai cũng chả cần cái gọi là trách nhiệm của Thầy đâu , cho tới bây giờ tôi chưa từng nghĩ bắt bất kể ai chịu trách nhiệm về vết thương của mình! 
Cậu bặm môi lại , sau nửa ngày mới điềm nhiên nói:  Thật xin lỗi , Thầy đi đi , cảm xúc của tôi bây giờ hơi kích động , được rồi , mai sau tôi sẽ xin đi trị liệu tâm lý. 
Âu Dương… Hàn Khải cúi người xuống , tợ hồ muốn ôm cậu vào lòng , hai tay thít chặt vòng quThầy người cậu , mặt Thầy tựa vào thật gần. Thầy Âu Dương Duệ thấy vòm ngực dày rộng của Thầy tiến gần tới , theo bản năng cậu né về phía sau , nhưng vẫn không trốn tránh được mùi vị tánh chất đàn ông dũng cảm , dễ ngửi trên thân hình Thầy , thật điềm nhiên , , thật rét mướt , hơi thở Thầy như vậy cậu lại , khiến cái nơi cậu giam nhốt những bí hiểm của mình tưởng chừng sắp vỡ nát , từng mảnh từng mảnh nhỏ rơi xuống , lộ ra máu tươi đằm đìa bên trong. 
không thể như vậy… Cậu tuyệt vọng nghĩ , đừng gần thêm nữa , Hàn Khải… Nếu không học sinh sẽ không duy trì được nữa… Những ý nghĩ bẩn thỉu nhất , bất minh nhất của học sinh sẽ phơi bày trước mặt Thầy mất… 
Tiểu Duệ. ThThầy âm dịu dàng nhất tòng lai của Thầy vang lên bên tai cậu: Kể từ hôm nay trở đi học gia sư toán lý hóa sinh sẽ là bổn phận của Thầy. 
Cậu phải nghiến chặt răng mới có xác xuất kiềm chế tình cảm nội dung tâm trạng như sóng gầm gió thét của mình , Thầy Âu Dương Duệ ép bản thân phải trở nên bình thường: Tôi chưa bao giờ biết , giáo viên trưởng bộ môn còn kiêm thêm chức trợ giúp cho thương binh cơ đấy. 
Ánh mắt cậu xuyên thấu vai Hàn Khải nhìn ra bầu trời xThầy thẫm bên ngoài khung cửa sổ kia , ánh sáng mặt trời lúc giữa trưa khôn xiết chói chang như nấu nung khắp mọi nơi , khiến ai cũng chẳng thể tỉnh ngộ nhìn thẳng , tại sao lỗ tai không có công năng này chứ? Vào lúc người ta không

gia sư toán lý hóa muốn nghe , tại sao âm thThầy đó vẫn cứ len

lách vào trí óc? 
Tiểu Duệ , tôi thích học trò , tôi muốn ở cùng một chỗ với Học sinh. 
Nếu một tháng trước Thầy Âu Dương Duệ nghe thấy câu đó , không chừng cậu sẽ hạnh phúc như được lên thiên đường , nhưng vào lúc này , nghe được câu nói ấy , cậu chỉ cảm thấy châm chọc và mắc cười , ngoại trừ nửa người dưới đã bị liệt khích động đến run rẩy , thì cậu hận chẳng thể đứng lên hung hăng đấm cho Hàn Khải vài đấm. 
hẳn nhiên , cậu chẳng thể đứng dậy , thành thử chỉ có gia sư dạy lý xác xuất tự giễu cười: giáo viên trưởng bộ môn nói vậy là sao đây? ơn huệ to lớn không cách nào đáp trả nên lấy thân báo đáp? Vậy cũng phải là do giáo viên trưởng bộ môn Phương đến đây thổ lộ với tôi chứ , tại sao lại là Thầy? không lẽ Thầy muốn vợ nợ chồng trả? 
Tiểu Duệ… Lời nói của tôi ngày đó không phải… 
Đủ rồi! Thầy Âu Dương Duệ nổi xung cắt đứt lời Thầy nói. 
Tôi một chữ cũng không muốn nghe tiếp , tổng thThầy tr
Các bài viết liên quan mới nhất
Các bài viết liên quan cũ hơn