Trang chủ Gia sư môn gia sư toán học Công Tôn nhướn mày, nói với tên bán rong:

gia sư toán học Công Tôn nhướn mày, nói với tên bán rong:

gia sư toán học Công Tôn nhướn mày, nói với tên bán rong: Khó trách chưa từng thấy ngươi, hóa ra mới tới. Tên bán rong lộ ra bộ mặt dữ tợn, thò tay muốn bịt miệng Công Tôn lại — đột nhiên cả người vô lực ngã quỵ lăn ra đất! Công Tôn một lần nữa lấy được tự do, đầu tiên là kiểm tra xem hòm thuốc có


gia sư toán họcgia sư toán học
Công Tôn nhướn mày, nói với tên bán rong: Khó trách chưa từng thấy ngươi, hóa ra mới tới.
Tên bán rong lộ ra bộ mặt dữ tợn, thò tay muốn bịt miệng Công Tôn lại — đột nhiên cả người vô lực ngã quỵ lăn ra đất!
Công Tôn một lần nữa lấy được tự do, đầu tiên là kiểm tra xem hòm thuốc có bị làm sao không, sau đó chỉnh đốn quần áo hỗn độn, cuối cùng ngồi xổm xuống trước mặt tên bán rong, dùng ngân châm chọc chọc hắn: Quả nhiên là mới tới, Khai Phong rất nhiều năm không có ai dám bắt ta, đừng coi thường đại phu!
Tên bán rong ánh mắt oán độc: Chờ ngươi nằm trong tay gia gia, gia gia khiến ngươi chết không được sống không xong!
Công Tôn chớp chớp mắt, dùng ngân châm chọc cằm gia sư toán lý hóa lớp 11 hắn: Tuổi còn nhỏ mà ngoan độc vậy.
Tên bán rong còn muốn mắng chửi thêm mấy câu, lại phát hiện miệng không nghe sai sử, ưm ưm ưm nói không nên lời một câu hoàn chỉnh, khóe miệng cũng bắt đầu chảy nước miếng.

Nhóm bắt cóc mai phục trong 『 ngõ nhỏ cũ nát 』 đã đợi không kịp! Bọn họ hôm nay làm việc không thuận lợi, lần đầu là Lớp chuyên toán đứng ở đầu hẻm xoay người rời đi, vịt nấu chín còn cất cánh bay; lần thứ hai Công Tôn cũng đứng ở đầu hẻm, tuyệt không thể để vịt đưa tới miệng còn rơi mất!
Mười mấy người xông lên bủa vây, bọn họ không biết Công Tôn đánh ngã tên bán rong như thế nào, nhất thời không dám tiến lại gần.
Công Tôn thở dài: Xem ra hôm nay không thể nhân từ được rồi.
Mạnh Kha cuối cùng đi ra, tươi cười ấm áp nói: Thắng làm vua thua làm giặc, tiên sinh không muốn bị thương thì ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi.
Công Tôn không biết Mạnh Kha, nghi hoặc nói: Ta và ngươi có oán cừu?
Mạnh Kha cười: Thờ khác chủ mà thôi, tại hạ chỉ là…
Động thủ! Mọi người bề ngoài coi Mạnh Kha là tên cầm đầu, nhưng trêm thực tế cũng không kính trọng hắn cho lắm, lời Mạnh Kha nói còn chưa dứt liền bị đánh gãy.
Công Tôn không chút hoang mang đứng tại chỗ, con hẻm nhỏ yên tĩnh không bóng người, từ xa truyền lại tiếng vó ngựa cộp cộp…
Bàng Thống thẳng tắp ngồi trên lưng ngựa, sắc mặt so với bình thường càng thối, khuôn mặt âm trầm, sát khí tỏa ra càng nhiều, thực dọa tìm gia sư toán lớp 12 người.
Công Tôn sờ sờ mũi, cảm thấy mình cần phải giải thích một chút: Không phải ta muốn sai hẹn, là gã nói có người tên Tam Trụ bị thổ huyết, cứu mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp nha… Công Tôn chỉ chỉ tên bán rong đang nằm lê la trên mặt đất, miệng vẫn còn chảy nước miếng, biểu tình thực vô tội
Học sinh chuyên toánBàng Thống đã đưa bà vú lên kinh thành chữa bệnh, Công Tôn vốn đã hẹn trước với hắn, chữa bệnh từ thiện xong sẽ tới Tướng quân phủ tái khám cho bà vú, sau đó cùng về Khai Phong phủ ăn cơm chiều. Vừa rồi Bàng Thống ở tửu lâu cách vách chờ Công Tôn, thấy mọt sách bị

tìm gia sư toán lớp 12 tên bán rong cướp đi, Bàng Thống tự nhiên đi theo

xem một chút.
╮(╯_╰)╭ Đây mới là nguyên nhân Công Tôn sợ hãi.
Bàng Thống mặt thối lạnh giọng nói: Ai là Tam Trụ?
Cả đám bắt cóc hiển nhiên biết Bàng Thống không dễ chọc, đã bắt đầu lùi dần về sau, Mạnh Kha tìm thời cơ trốn vào trong con hẻm nhỏ. Nơi này là phạm vi thế lực hắc đạo của Khai Phong phủ, bên trong long xà hỗn tạp thập phần nguy hiểm, quan phủ cũng không dễ dàng đặt chân tới, đây là con đường rút lui hoàn hảo Mạnh Kha nghĩ tới.
Bàng Thống không nghe tiếng đáp, lãnh mặt hỏi tiếp: Ai gia sư toán cấp 2 thổ huyết?
Cả đám hai mặt nhìn nhau không hiểu ý Bàng Thống.
Mạnh Kha lộ ra tươi cười, vừa định nói vài câu, liền bị một cú thiết quyền đánh hôn mê…
Công Tôn đứng ở chỗ cũ trợn tròn mắt, Bàng Thống động tác không nhiều cũng không nhanh, một quyền đấm ngất một t
Các bài viết liên quan mới nhất
Các bài viết liên quan cũ hơn