Trang chủ Gia sư môn gia sư toán tại hà nội Cuộc đời Công Tôn chỉ có hai đam mê

gia sư toán tại hà nội Cuộc đời Công Tôn chỉ có hai đam mê

gia sư toán tại hà nội Cuộc đời Công Tôn chỉ có hai đam mê lớn nhất, trị bệnh cứu người cùng đọc hết các loại sách trong thiên hạ. Bàng Thống vì muốn cảm tạ hắn, sai người từ các nơi vơ vét các ấn bản quý hiếm cùng linh dược đưa cho Công Tôn. Làm một con mọt sách có tiết tháo, Công Tôn tuy rằng tâ


gia sư toán tại hà nộigia sư toán tại hà nội
Cuộc đời Công Tôn chỉ có hai đam mê lớn nhất, trị bệnh cứu người cùng đọc hết các loại sách trong thiên hạ.
Bàng Thống vì muốn cảm tạ hắn, sai người từ các nơi vơ vét các ấn bản quý hiếm cùng linh dược đưa cho Công Tôn.
Làm một con mọt sách có tiết tháo, Công Tôn tuy rằng tâm can ngứa ngáy lại kiên quyết chống lại dụ hoặc, tuyệt không nhận cái gì đó từ Bàng Thống!
Bàng Thống ngã ngựa một lần, sau khi trở về phòng ngấm ngầm ngâm cứu binh pháp suốt đêm – lạt mềm buộc chặt, treo đầu dê bán thịt chó, ám độ trần thương (hoạt động bí mật), phao chuyên dẫn ngọc (tung gạch nhử ngọc = thả con săn sắt bắt con cá rô)…
Ngày nào đó, Bàng Thống nhận được một quyển sách độc nhất, gia sư toán lớp 1 lãnh mặt lừa gạt Công Tôn: Bàng mỗ không biết vật này là thật hay giả, thỉnh tiên sinh giúp ta phân biệt.
Công Tôn là người thành thật, căn bản không suy nghĩ nhiều, tiếp nhận quyển sách rồi tỉ mỉ xem từ đầu tới cuối, nghiêm túc xem xét sau đó trịnh trọng trả lại cho Bàng Thống, nhiều lần dặn dò: Đây là trân phẩm hi hữu độc nhất vô nhị, trăm năm truyền đời chỉ có một bản duy nhất, thỉnh Bàng tướng quân hảo hảo bảo quản, tương lai có thể làm đồ gia truyền!
Bàng Thống tiếp nhận quyển sách ‘trăm năm truyền đời chỉ có một bản duy nhất’ này, cuộn tới cuộn lui định nhét bừa vào trong vạt áo…
Bàng tướng quân! Vật này phi thường trân quý! Công Tôn yêu sách như con, ngóng trông nhìn theo hành động của Bàng Thống, vô cùng đau lòng a
Học sinh chuyên toánBàng Thống mặt lạnh ném quyển sách cho Công Tôn: Tiên sinh thay ta bảo quản.
Công Tôn luống cuống tay chân tiếp được quyển sách độc nhất, dè dè dặt dặt vuốt phẳng phiu, trịnh trọng biểu đạt: Tướng quân yên tâm! Ta không phụ sự nhờ vả!
Bàng Thống: Ân.
Thư sinh này ngốc hồ hồ, thực dễ lừa…

Ngày nào đó, Bàng Thống nhận được một gốc thánh dược chữa thương, lệnh cho thân binh tùy tiện tìm một bình hoa cắm vào, tùy tiện để ở trên bàn chờ cá ngốc cắn câu.
Công Tôn đêm khuya bừng tỉnh, một đường ngửi mùi tìm tới ‘rầm rầm’ đập cửa phòng Bàng Thống.
Bàng Thống mở cửa, chỉ thấy Công Tôn quần áo hỗn độn nửa mơ nửa tỉnh mơ mơ màng màng, ánh mắt vừa lia tới gia sư toán lớp 5 bình hoa trên bàn, cũng không biết là kinh hay hỉ, trước mắt bỗng tối đen thiếu chút lăn đùng ra hôn mê! Công Tôn kích động nói: Bàng tướng quân! Đây là thánh dược chữa thương! Ngươi như thế nào, như thế nào….
Giọng Công Tôn run a run
Học sinh chuyên toánBàng Thống gương mặt băng sơn vô tội, tùy tay cầm lấy thánh dược chữa thương, bình tĩnh nói: Mùi không dễ ngửi, chuẩn bị vứt bỏ.
Công Tôn cả kinh, nhào tới ôm chặt lấy cánh tay Bàng Thống, ra sức cướp đoạt đến đáng thương, thánh dược sắp bị vứt bỏ a!
╮(╯_╰)╭ Vì bảo hộ dược liệu trân quý, Công Tôn tiên sinh liều mạng…
Bàng Thống suy nghĩ một chút – thư sinh

gia sư toán lớp 5 này so với trường thương của mình còn nhẹ hơn, chỉ

cần một tay là có thể thay phiên đùa giỡn nửa ngày, lại còn phải chú ý cầm nhẹ thả khẽ không hắn gãy mất.
Công Tôn đoạt được thánh dược, khó được khi nghiêm túc phê bình Bàng Thống một tràng, tư tưởng chủ đề chính là — láng phí đáng xấu hổ, tiết kiệm là vinh quang!
Bàng Thống thản nhiên nói: Cái này không đáng thưởng thức, đối với ta vô dụng, tiên sinh thay ta ném đi.
Công Tôn là người tư văn nhã nhặn, nhưng lúc này đã bị tên tướng quân ngu ngốc kia chọc tức tới mức muốn văng tục chửi người, gia sư toán lớp 4 hít sâu vài lần mới hòa hoãn lại nói với Bàng Thống: Tướng quân chinh chiến thường xuyên, khó tránh sẽ có lúc thụ thương, không bằng ta đem gốc dược này chế thành dược hoàn, thuận tiện cho tướng quân mang theo bên mình?
B
Các bài viết liên quan mới nhất
Các bài viết liên quan cũ hơn